24/01/2017

Chúc mừng năm mới

cdnvn-tet-2015-hoa-dao-2

Nhân quyền sát Tết 2017: Vừa thả vừa siết

Phạm Chí Dũng

Có một trùng hợp nhỏ giữa hai thời điểm cận tết Nguyên đán năm 2017 với dịp Tết năm 2014: Bộ Công an thả tù nhân lương tâm.

Thứ Sáu ngày 13

Thứ Sáu ngày 13 tháng Giêng năm 2017, tù nhân chính trị Đặng Xuân Diệu bất ngờ được công an Việt Nam thả trước thời hạn án tù, nhưng là để sang Pháp… chữa bệnh. Ông Diệu bị kết án tù 13 năm và “mới” thụ án được 5 năm, tức còn đến 8 năm nữa mới hết án.

Cũng vào dịp Tết năm 2014, “người tù xuyên thế kỷ” Nguyễn Hữu Cầu - ở tù cộng sản đến 37 năm xuyên suốt từ thế kỷ 20 sang thế kỷ 21 - được trả tự do nhờ một chiến dịch vận động không mệt mỏi của gia đình ông và nhiều tổ chức quốc tế.

Cả hai ông Đặng Xuân Diệu và Nguyễn Hữu Cầu đều bị kết tội “phản động” không thua gì nhau. Nếu ông Nguyễn Hữu Cầu là cựu đại úy quân đội Việt Nam Cộng hòa, thì ông Đặng Xuân Diệu được xem là một thành viên của đảng chính trị Việt Tân, một tổ chức bị chính quyền CSVN căm thù thâm căn cố đế. Mới hồi tháng 10/2016, Bộ Công an Việt Nam còn ra một thông báo không số, không chữ ký, lời lẽ rất kiên định, khẳng định Việt Tân là một “tổ chức khủng bố”.

Tết về con buồn lắm mẹ ơi!

Thiện Tùng

Hôm nay 26 Tết (23/01/2017), người ta nhộn nhịp chuẩn bị đón năm mới, tôi cũng được anh Trần Thế Yên, Giám đốc Công ty TNHH RVAC mời 10 giờ dự tiệc cuối năm.

Chờ giờ đi dự tiệc, tôi lên mạng vào FB Phạm Thanh Nghiêm, gặp lại ảnh dưới đây. Càng nhìn ảnh, tôi càng chạnh lòng thương, thương cả những người mẹ, người con cùng cảnh như gia đình Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Thế là tôi không đi dự tiệc, dùng thời gian ấy viết bài nầy giải buồn.

clip_image002

Mẹ và các con của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh.

Một đất nước bận rộn

Kính Hòa, phóng viên RFA

clip_image002

Một nông dân chở hoa đào bán Tết ở Hà Nội hôm 23/1/2017. AFP photo

Một tuần lễ bận rộn của các blogger Việt Nam. Họ vốn bận rộn với muôn vàn chủ đề của xã hội, của dân sinh, họ lại càng bận rộn hơn khi chính phủ dường như lại có sự bận rộn riêng của mình, mà lại là sự bận rộn không cần thiết.

Chưa kịp văn minh đã vội cầm quyền

FB Nguyen Anh Tuan

clip_image002

Những người đang nắm quyền ở đất nước này thật lạ. Dường như lo ngại rằng vẫn còn ai đó nghi ngờ về khả năng khủng bố xã hội một cách có tổ chức của mình nên họ phải liên tục sắp đặt những hoạt cảnh như bên dưới, trong đó phong cách cầm quyền cường bạo hoang dã của họ luôn tự phơi bày một cách rõ nét mà chẳng cần thêm lời bình nào.

23/01/2017

Don (Trump) với Vlad (Putin): Mối tình nguy hiểm

Thụy My

clip_image002

“Don” và “Vlad”, mối tình lửa rơm đầy nguy hiểm. Petras Malukas / AFP

Mối nguy từ cặp Putin-Trump là sự thiếu logic và thiếu vắng chiến lược đường dài của tân tổng thống Mỹ. Chính quyền Trump bơi loạn xạ trong chính sách đối ngoại vô nguyên tắc, với sự chỉ đạo ngẫu hứng, “cận thị một cách nguy hiểm và nguy cơ thất bại đặc biệt cao”. Nhưng “Trước sau gì, Trump cũng sẽ bất hòa với Putin”. Và thật ra, Nga chỉ là nhân tố hạng hai. Hoa Kỳ tốt nhất nên tập trung kiềm chế Trung Quốc, duy trì sự hiện diện quân sự quan trọng tại châu Á-Thái Bình Dương.

Ông Trump chuẩn bị cuộc chiến với Trung Quốc

Phạm Đình Nhiên

clip_image002

Ba nước lớn có ba lãnh tụ theo dân tộc chủ nghĩa là Nga, Tàu và Mỹ.

Nga hơn 20 năm trước lẫy lừng với Liên Bang Xô Viết Mác-Lê tan rã, đánh mất danh vị cường quốc hàng đầu thế giới, đang nuối tiếc và hoài vọng, muốn lập lại địa vị cũ dưới sự lãnh đạo của Putin, một cựu trung tá mật vụ KGB, nhiều thông minh và cũng nhiều tham vọng, thủ đoạn, tàn ác, bằng mọi cách phải đạt cho tới mục tiêu.

Trung Quốc hàng ngàn năm trước - từ thời nhà Hán, nhà Đường - đã từng là một đế quốc lớn thời cổ, về sau suy thoái, hết bị Mông Cố chiếm ít lâu thì lại bị Mãn Châu thu tóm lập ra nhà Thanh cai trị từ 1.644 đến 1.911 (267 năm) mới thoát để lập ra Trung Hoa Dân Quốc.

VN cần điều chỉnh ra sao sau khi Mỹ rút khỏi TPP?

BBC Tiếng Việt

clip_image002

Tổng thống Donald Trump và tân chính phủ của ông tuyên bố rút Hoa Kỳ khỏi TPP chỉ vài giờ sau khi ông nhậm chức. ảnh Alex Wong/Getty

Việt Nam cần chú ý hơn tới thị trường châu Âu, trong khi cân bằng lại cán cân mậu dịch với Trung Quốc, đó là một vài điểm mà Việt Nam cần cân nhắc sau khi Chính phủ Hoa Kỳ vừa có tuyên bố chính thức rút nước này khỏi Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP), theo ý kiến nhà quan sát.

Viễn tượng “một nước Việt Nam tốt đẹp hơn” ngày càng u ám

FB Trương Nhân Tuấn

clip_image002

Tương lai Việt Nam u ám giống như bầu trời ở điện Capitol hôm Trump tuyên thệ nhậm chức. Ảnh: Oliver Contreras/ Washington Post

Nhiều tháng trước tôi đã viết đại khái rằng từ nay “giới tranh đấu cho một nước Việt Nam tốt đẹp hơn” sẽ phải tranh đấu một mình. Tình hình thế giới có nhiều thay đổi. Vì vậy mọi người hãy cẩn thận.

Bởi vì, các nước Châu Âu có những “vấn đề” của họ cần giải quyết. Điều quan trọng hơn hết là vấn đề “di dân” và hệ lụy của nó là nạn “khủng bố gốc Hồi giáo”. Nước Anh rời khỏi khối Châu Âu là do mâu thuẫn với lập trường chung các nước trong khối (về quan niệm di dân). Từ vài năm nay, mỗi tháng trung bình vài ngàn người nhập vào Châu Âu, bằng những chiếc thuyền mong manh vượt Địa Trung Hải, hay những đoàn người đi bộ vượt biên giới Thổ… Dòng người “tị nạn” này đến từ các “quốc gia bị tan rã” do chiến tranh ở Bắc Phi và Trung Đông. Trong đoàn người đó có không ít “chiến sĩ của Nhà nước Hồi giáo” trà trộn vào. Mục tiêu của những người này là chờ dịp thuận tiện để làm “khủng bố”, theo kiểu đã xảy ra gần đây ở Paris, Bruxelles, Berlin…

Dòng chảy nào? (Mênh mông thế sự 54)

Tương Lai

Câu nói hồn nhiên, tự tin và đầy thách thức của chú bé vá xe bên đường “Nếu bác tin, tôi sẽ làm cho bác xem, nếu không tin thì là quyền của bác vậy” trong “Về một chuyện vá xe”(*) của Hạ Đình Nguyên vừa gửi qua email gợi lên trong tôi ý nghĩ: một ý tưởng có chiều sâu triết lý đang nằm ngay trên vỉa hè của cuộc đời lam lũ, nhẫn nại kia, chẳng phải đi tìm đâu xa. Vấn đề nằm ở đôi mắt, ở cách nhìn sự việc và dám động não! Đương nhiên, không là cái não trạng đã đóng băng vì những lợi ích nhầy nhụa, nhớp nhúa được khoác bộ áo cách mạng sặc sỡ, hay đã nhão nhoét bởi những giáo điều cũ nát lèn chặt không còn chỗ để tiếp nhận sinh khí của cuộc sống đang bộn bề, bươn chải.

Từ câu chuyện tình cờ trên đường phố, cây bút Hạ Đình Nguyên đã hạ một lời bình thâm thúy: “Tôi thấy ở câu nói này là cả một xã hội dân sự, bình đẳng, không có áp chế hay độc tài từ cả hai phía”. Không chút màu mè hắn viết mộc mạc, thẳng băng: “Cỡi xe về trên đường mưa lất phất nhẹ, nghĩ đến câu nói của thằng bé thấy vui vui. Nếu tin thì làm được. Nếu mỗi người và cả dân tộc tự tin, không khoán trắng vào giới cầm quyền. Nếu giới cầm quyền tin vào dân tộc, thì độc lập tự do, văn minh bình đẳng ắt sẽ có. Còn như có tư tưởng vay mượn, ỷ lại đâu đó; lại có thói lười nhác, hồ đồ và áp chế thì mọi việc sẽ chẳng tới đâu, kể cả việc vá xe”!